Bát Tràng ở phía Bắc của Hà Nội, qua cầu Chương Dương, dọc theo đê Sông Hồng khoãng 10Km là sẽ đến làng nghề gốm sứ truyền thống nổi tiếng vào hàng bậc nhất của Việt Nam. Cảm nhận của tôi, làng nghề Bát Tràng phồn thịnh hơn so với làng lụa Vạn Phúc Hà Đông. Các cửa hiệu không mấy san sát nhau nhưng cửa hiệu nào cũng có cơ sở sàn xuất riêng, bày biện nghệ thuật và hạ tầng hoành tráng. Đi sâu vào các ngõ ngách của làng, các lò gốm luôn nghi ngúc khói lửa tích cực sán xuất chứng tỏ nguồn cầu luôn cao.




(Hình ảnh cây đa, giếng nước, mái đình, của nông thôn miền Bắc luôn là điều hấp dẫn tôi từ thuở bé)
Về văn hóa, đúng là tôi đã không sai khi chọn Bát Tràng là nơi sẽ ghi lại các bức ảnh về nông thôn miền Bắc. Tuy là một xã của Thành phố Hà Nội, cách thủ đô chừng 10km, nhưng Bát Tràng vẫn còn sử dụng sức trâu sức bò để sản xuất. Có lẽ điều kiện kinh tế là thứ yếu sau các thói quen đã đi sâu vào nếp nghĩ cách sinh họat của ngưởi dân.






Có được 2 tiếng đồng hồ hòa nhịp ngẫu hứng với một làng quê Bắc bộ vào mùa thu, tôi đã thấy được cây đa giếng nước đầu đình, đã thở được cùng với các mái ngói ngày xưa mà tôi từng biết qua sách vở. Đối với tôi, cảm giác này hay và đáng ghi nhớ.


drtrantanhieu